PHIM ẢNH

ÚT TRÀ ÔN GIỌNG CA ĐỂ ĐỜI Trích Đoạn Cải Lương Xưa, Vọng Cổ Hay | phương mỹ chi cô út | Kho phim mới cập nhật liên tục

Có phải là bạn đang muốn tìm phương mỹ chi cô út phải không? Nếu phải như vậy thì mời bạn xem nó ngay trong bài viết này nhé.

ÚT TRÀ ÔN GIỌNG CA ĐỂ ĐỜI Trích Đoạn Cải Lương Xưa, Vọng Cổ Hay | Kho phim hay nhất dành cho bạn.

XEM VIDEO BÊN DƯỚI

Ngoài xem những bộ phim hay này bạn có thể xem thêm nhiều thông tin hữu dụng khác do Chúng tôi cung cấp tại đây nhé.

ÚT TRÀ ÔN GIỌNG CA ĐỂ ĐỜI Trích Đoạn Cải Lương Xưa, Vọng Cổ Hay và các hình ảnh liên quan đếnchủ đề này.

ÚT TRÀ ÔN GIỌNG CA ĐỂ ĐỜI Trích Đoạn Cải Lương Xưa, Vọng Cổ Hay
ÚT TRÀ ÔN GIỌNG CA ĐỂ ĐỜI Trích Đoạn Cải Lương Xưa, Vọng Cổ Hay

phương mỹ chi cô út và các Thông tin liên quan đến đề tài.

ÚT TRÀ QUA GIỌNG NÓI ĐỜI Trích Đoạn Cải Lương Xưa, Vọng Cổ Hay.

>> Ngoài xem chuyên mục này bạn có thể tìm xem thêm nhiều bộ phim hay khác do chúng tôi cung cấp tại đây: https://sunsquare.vn/phim-anh.

Tag có liên quan đến chuyên mục phương mỹ chi cô út.

#ÚT #TRÀ #ÔN #GIỌNG #ĐỂ #ĐỜI #Trích #Đoạn #Cải #Lương #Xưa #Vọng #Cổ #Hay.

ut tra on,út trà ôn,trich doan cai luong hay,trích đoạn cải lương hay,tân cổ,tan co,tinh anh ban chieu,tình anh bán chiếu.

ÚT TRÀ ÔN GIỌNG CA ĐỂ ĐỜI Trích Đoạn Cải Lương Xưa, Vọng Cổ Hay.

phương mỹ chi cô út.

Mong rằng những Thông tin về chủ đề phương mỹ chi cô út này sẽ có ích cho bạn. Chân thành cảm ơn.

Sun nee

Xin chào các bạn, mình là Sun nee là thành viên của Sunsquare.vn. Mình lập ra blog này để chia sẻ những niềm đam mê và tin tức mà mình cảm thấy hay cho các bạn. Các bạn ủng hộ mình nhé.

Related Articles

29 Comments

  1. (0:01) ÔNG LÃO CHÈO ĐÒ (Tác giả: NSND Viễn Châu)
    Trình bày: NSND Út Trà Ôn

    THƠ:
    Còn nước mơ màng, mây vẩn vơ
    Thì còn lão với một con đò.
    Có tiền mua lấy vài chai rượu
    Nhấp rượu xong rồi, lão nói thơ.

    THƠ VÂN TIÊN:
    Linh đinh trời rộng sông dài
    Đò ngang một chuyến lần hồi sớm trưa.
    Chiều rồi nghỉ một chuyến đưa
    Nằm nghe lá rụng như mưa trên đò.

    Cơm ngày hai bữa cầu no
    Dám đâu bàn chuyện cơ đồ viển vông
    Đời này có cũng như không
    Sớm còn tối mất bận lòng mà chi.

    VỌNG CỔ:
    Còn nước còn non thì nơi bến cũ vẫn còn trơ một ông lão đưa… đò.

    [1]: Mây nước miền quê như say theo tiếng hát câu hò. Trên con thuyền cũ kỹ, ai muốn sang bến sông này lão đưa rước giùm cho. Tiền bạc trả công chẳng nệ ít hay nhiều, lão chỉ cần ngày hai bữa mà thôi. Bởi lão đây yêu quý con đò cũng như thiên hạ họ yêu một người tình lý tưởng…

    [2]: Người ta đi ngược về xuôi,
    Kẻ ham phú quý, người đòi đỉnh chung.
    Lữ hành khi đã sang sông
    Có ai còn nhớ đến ông chèo đò?
    Lão chẳng mong chi cũng không đợi không chờ. Cơm hẩm canh rau một ngày hai buổi, manh áo tồi tàn lão dãi nắng dầm mưa.
    Mặc dù tuổi đã già nua
    Vẫn còn chèo nổi con đò sang sông.
    Tai còn tỏ, mắt còn tinh
    Bàn chuyện nhân tình lão chẳng nhượng gì ai…

    THƠ:
    Hơi thu lạnh gió đưa hàng lau lách
    Nửa chiều rồi, đò vắng khách sang sông
    Ngồi trầm ngâm nhìn nước bạc xuôi dòng
    Lão bỗng thấy cõi lòng sao trống trải.

    THƠ VÂN TIÊN:
    Chim bay về núi tối rồi
    Lão lo xúc gạo, rửa nồi, nấu cơm
    Bình minh rồi lại hoàng hôn
    Năm cùng tháng hết, lo buồn mà chi.

    Sự đời sanh ký tử quy
    Mới xuân xanh đó, già thì đến nơi.
    Sông dài mấy bận đầy vơi
    Thế gian mấy bận đổi dời trắng đen.

    VỌNG CỔ:
    Mười tám năm qua mấy mùa khói lửa, lão đã chứng kiến biết bao nhiêu cảnh hưng vong của thế sự thăng… trầm.

    [5]: Nước mắt già nua pha lẫn nước xuôi dòng. Bất giác lão đưa tay sờ lên mái tóc thì sau cuộc ba đào nó đã trắng như bông.
    Chuyện đời như cánh phù du
    Sớm còn tối mất, dạ sầu mà chi.
    Sang giàu như áng mây bay,
    Mới vừa thấy đó, phủi tay không còn.

    [6]: Hò… ơ… Nước giữa dòng có khi trong khi đục,
    Người ở đời có lúc nhục lúc vinh.
    Gẫm ai vô sự như mình,
    Đò ngang một chuyến…
    Đò ngang một chuyến mặc tình nắng mưa.
    Thân già gạo chợ nước sông,
    Khỏe thì đưa khách, mệt nằm xả hơi.
    Sang giàu mặc kẻ đua bơi,
    Công danh như thể bèo trôi giữa dòng.
    Ai dại, ai khôn rốt cuộc gẫm lại vẫn không bằng đời của lão.
    Còn trời, còn nước, còn sông
    Còn cây đa cũ còn ông chèo đò.

  2. (52:03) TÌNH ANH BÁN CHIẾU (Tác giả: NSND Viễn Châu)
    Trình bày: NSND Út Trà Ôn

    NÓI LỐI:
    Hò… ơ… Chiếu Cà Mau nhuộm màu tươi thắm,
    Công tôi cực lắm mưa nắng dãi dầu
    Chiếu này tôi chẳng bán đâu
    Tìm cô không gặp… tôi gối đầu mỗi đêm…

    VỌNG CỔ:
    Ghe chiếu Cà Mau đã cắm sào trên bờ kinh Ngã Bảy sao cô gái năm xưa chẳng thấy ra… chào.

    [1]: Cửa vườn cô đã khoá kín tự hôm nào. Tôi vác đôi chiếu bông từ dưới ghe lên xóm rẫy, chiếc áo nhuộm bùn đã lấm tấm giọt mồ hôi. Nhà của cô sau trước vắng tanh gió lạnh chiều đông. Bỗng có ai dạo lên tiếng nguyệt cầm như gieo vào lòng tôi một nỗi buồn thê thảm…

    [2]: Cô đã đặt đôi chiếu bông bề dài hai thước có lẽ để điểm tô ở chốn loan phòng. Hôm nay cô đã quên tôi để cất bước theo chồng. Cô ơi đôi chiếu này tự tay tôi dệt lấy, tôi đã lựa từng cọng lát sợi gai. Nhưng khi tôi đến nơi thì cô đã rời bỏ quê nhà sang qua xứ khác. Tôi đứng trước cổng vườn xưa nỗi buồn man mác, còn đôi chiếu này tôi biết tặng cho ai?…

    [3]: Nhớ năm ngoái khi ghe vừa tới vàm sông Ngã Bảy, cô đã tươi cười dẫn tôi đến tận nhà cô. Cô đưa tôi vào chốn phòng riêng để đo ni chiếc giường gõ đỏ và cô đặt làm đôi chiếu. Cô hỏi qua giá cả, tôi trả lời lấy giá rẻ làm quen. Năm hôm sau khi tôi sắp sửa lui ghe, cô còn đứng trên bến dặn dò kỹ lưỡng. Sau khi cô đà quay gót, chiếc áo bông hường cũng khuất dạng sau mấy lùm tre. Cô có biết đâu tôi đã lấy nón lá che ngang để giấu đôi dòng nước mắt. Vì không muốn bàng quan thiên hạ họ cười tôi là một kẻ si tình.

    NÓI LỐI:
    Khi hỏi lại xóm riềng tôi mới biết
    Cô theo chồng đã được bốn trăng qua.
    Mình dám đâu sai hẹn với người ta
    Mà họ đành đoạn bỏ nhà đi xứ khác.

    VỌNG CỔ:
    Tôi vác đôi chiếu bông mà cõi lòng tan nát, bước chân đi như thể xác không… hồn.

    [4]: Nước mắt tuôn rơi theo lá rụng trên đường.
    Gió đông vụt vù thổi mạnh,
    Lạnh đất trời lạnh đến cả tâm can.
    Người ta đã có đôi rồi
    Chiếu chăn đâu ấm bằng người tình chung.
    Để mình vác cặp chiếu bông
    Chờ đợi chi nữa uổng công đợi chờ.

    [5]: Khuya đêm nay ngồi chờ nước lớn, nỗi buồn đau cứ canh cánh bên lòng. Tôi thấy đời tôi sao lạnh lẽo khôn cùng. Còn chi buồn hơn nghề bán chiếu để tô điểm loan phòng cho những gái còn xuân. Đến khi họ cất bước sang ngang lại không một lời hỏi han từ giã. Đến đôi chiếu bông tôi đã bỏ công ngồi dệt mấy ngày đêm ròng rã mà nay vẫn còn nằm trơ ở dưới khoan thuyền.

    [6]: Ngọn gió đêm đông đừng thổi nữa, lòng tôi lạnh lắm gió đông ơi. Tôi nhổ sào cho ghe chiếu trôi xuôi, lòng nặng trĩu một nỗi sầu tê tái. Tôi ngồi yên sau lái, đôi mắt vẫn hướng về nẻo cũ vườn xưa. Hỡi ơi con sông Phụng Hiệp chảy ra bảy ngã thì lệ của tôi sao nó cũng lai láng muôn dòng. Có ai biết được tấm lòng của tôi với cô gái mỹ miều trên kinh Ngã Bảy
    Sông sâu bên lở bên bồi,
    Tình anh bán chiếu trọn đời không phai.

  3. Bà ngoại tôi ngày còn sống mở nghe hoài , bà còn hỏi tôi biết ông này hông ? tôi nói hông , thì bà nói ổng ca hay lắm , ngoại còn nói bây giờ khó kiếm đĩa của ổng quá hà , giá như giờ ngoại còn sống mở youtube cho nghe không cần tìm băng đĩa như ngày xưa nữa

  4. Tên Út ,cư ngụ tại Trà Ôn nên người đời gọi là Út Trà Ôn ! Mong các bạn hãy gọi là Cố Nghệ Sỹ Út Trà Ôn hoặc Cụ Út Trà Ôn , đó là Tôn Trọng ! Mong mọi người thưởng thức giọng DANH CA MỘT THỜI CỐ NGHỆ SỸ NHÂN DÂN ÚT TRÀ ÔN vui vẻ ! Kênh không quảng cáo , đáng ủng hộ ! Thanks Ad!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button